过普济废寺遇秋空上人作

明代 王世贞
寺古僧庐尽,泥深旧径非。偶然逢宿衲,莞尔露禅机。 宿火拨犹冷,残灯挑尚微。炊烟处处起,日晏澹忘饥。
sēng jǐn   shēn jiù jìng fēi ǒu rán féng 宿 wǎn   ěr chán    
宿 huǒ yóu lěng   cán dēng tiāo shàng wēi chuī yān chù chù   yàn dàn wàng