过鄱阳湖天晴风顺

宋代 杨万里
湖外庐山已见招,春风好送木兰桡。 青天挟日波中浴,白昼繁星地上跳。 万顷琉璃吹一叶,半簪霜雪快今朝。 庐陵归路从西去,却峭东帆趁落潮。
wài shān jiàn zhāo   chūn fēng hǎo sòng lán náo  
qīng tiān jiā zhōng   bái zhòu fán xīng shàng tiào  
wàn qǐng liú li chuī   bàn zān shuāng xuě kuài jīn zhāo  
líng guī cóng 西   què qiào dōng fān chèn luò cháo