过平望趋吴兴阻风游殊胜寺用益谦韵

宋代 赵鼎
羃羃疏雨歇,冷冷晚风清。扁舟泊清浅,落日涵空明。 门临稻畦没,水浸莎岸平。欠伸得宽旷,杖屦喜微行。 招提掩深靓,房户开斜横。纷纷诸衲子,尚作迎送情。 神武行挂冠,吴市今变名。及闻名理谈,顿觉肝胆倾。 凡笼了无著,古佛当自成。已复外身世,何者为官荣。 同游有亚父,早定登坛盟。归来不受赏,慨慷羞论兵。 闾阎取封侯,健儿胜书生。因之发深省,种种鸿毛轻。
shū xiē   lěng lěng wǎn fēng qīng piān zhōu qīng qiǎn luò   hán kōng míng    
mén lín dào méi   shuǐ jìn shā àn píng qiàn shēn kuān kuàng zhàng   wēi xíng    
zhāo yǎn shēn liàng   fáng kāi xié héng fēn fēn zhū zi shàng   zuò yíng sòng qíng    
shén xíng guà guān   shì jīn biàn míng wén míng tán dùn   jué gān dǎn qīng    
fán lóng liǎo zhù   dāng chéng wài shēn shì   zhě wèi guān róng    
tóng yóu yǒu   zǎo dìng dēng tán méng guī lái shòu shǎng kǎi   kāng xiū lùn bīng    
yán fēng hóu   jiàn ér shèng shū shēng yīn zhī shēn xǐng zhǒng   zhǒng hóng máo 鸿 qīng