过彭泽次藻青韵

清代 顾森书
寂寞秋江上,经霜木叶殷。数村高下屋,一路浅深山。 隐吏洁身去,荒城终古闲。我行愧飞鸟,意倦不能还。
qiū jiāng shàng   jīng shuāng yīn shù cūn gāo xià   qiǎn shēn shān
yǐn jié shēn   huāng chéng zhōng xián xíng kuì fēi niǎo   juàn néng hái