过裴舍人故居

唐代 刘长卿
惨惨天寒独掩扃,纷纷黄叶满空庭。 孤坟何处依山木,百口无家学水萍。 篱花犹及重阳发,邻笛那堪落日听。 书幌无人长不卷,秋来芳草自为萤。
cǎn cǎn tiān hán yǎn jiōng   fēn fēn huáng mǎn kōng tíng
fén chǔ shān   bǎi kǒu jiā xué shuǐ píng
huā yóu chóng yáng   lín kān luò tīng
shū huǎng rén zhǎng juǎn   qiū lái fāng cǎo wèi yíng