过庖丁故居

宋代 耶律铸
青山坐对幽人老,依旧春风绿庭草。骑鲸一去不再来,愁看落花曾未埽。
qīng shān zuò duì yōu rén lǎo   jiù chūn fēng 绿 tíng cǎo jīng zài lái   chóu kàn luò huā céng wèi sào