过吕梁洪次韵
吕梁自从开辟来,中有崩崖转石之惊雷。不知何年鬼斧凿,一水怒触龙门开。
故人张帆涉幽险,月出船头金滟滟。重瞳霸气已丘墟,百谷安流会江汉。
徐州城外山重重,戏马台上生悲风。古来豪杰俱寂寞,但见水光云影涵冲融。
还酹波神一杯酒,三弄琼箫吹龙友。秋风吹梦过江南,总是离亭折杨柳。
芦花霜白雁秪更,天鸡啼罢东方明。棹郎捩舵唱歌去,众中谁解吴歈声。
人生壮志在万里,大鹏簸荡东溟水。蓬莱石上有金鳌,手把丝纶共谁理。
lǚ
吕
liáng
梁
zì
自
cóng
从
kāi
开
pì
辟
lái
来
,
zhōng
中
yǒu
有
bēng
崩
yá
崖
zhuǎn
转
shí
石
zhī
之
jīng
惊
léi
雷
bù
。
zhī
不
hé
知
nián
何
guǐ
年
fǔ
鬼
záo
斧
yī
凿
,
shuǐ
一
nù
水
chù
怒
lóng
触
mén
龙
kāi
门
开
。
gù
故
rén
人
zhāng
张
fān
帆
shè
涉
yōu
幽
xiǎn
险
,
yuè
月
chū
出
chuán
船
tóu
头
jīn
金
yàn
滟
yàn
滟
zhòng
。
tóng
重
bà
瞳
qì
霸
yǐ
气
qiū
已
xū
丘
bǎi
墟
,
gǔ
百
ān
谷
liú
安
huì
流
jiāng
会
hàn
江
汉
。
xú
徐
zhōu
州
chéng
城
wài
外
shān
山
chóng
重
chóng
重
,
xì
戏
mǎ
马
tái
台
shàng
上
shēng
生
bēi
悲
fēng
风
gǔ
。
lái
古
háo
来
jié
豪
jù
杰
jì
俱
mò
寂
dàn
寞
,
jiàn
但
shuǐ
见
guāng
水
yún
光
yǐng
云
hán
影
chōng
涵
róng
冲
融
。
hái
还
lèi
酹
bō
波
shén
神
yī
一
bēi
杯
jiǔ
酒
,
sān
三
nòng
弄
qióng
琼
xiāo
箫
chuī
吹
lóng
龙
yǒu
友
qiū
。
fēng
秋
chuī
风
mèng
吹
guò
梦
jiāng
过
nán
江
zǒng
南
,
shì
总
lí
是
tíng
离
shé
亭
yáng
折
liǔ
杨
柳
。
lú
芦
huā
花
shuāng
霜
bái
白
yàn
雁
zhī
秪
gèng
更
,
tiān
天
jī
鸡
tí
啼
bà
罢
dōng
东
fāng
方
míng
明
zhào
。
láng
棹
liè
郎
duò
捩
chàng
舵
gē
唱
qù
歌
zhòng
去
,
zhōng
众
shuí
中
jiě
谁
wú
解
yú
吴
shēng
歈
声
。
rén
人
shēng
生
zhuàng
壮
zhì
志
zài
在
wàn
万
lǐ
里
,
dà
大
péng
鹏
bǒ
簸
dàng
荡
dōng
东
míng
溟
shuǐ
水
péng
。
lái
蓬
shí
莱
shàng
石
yǒu
上
jīn
有
áo
金
shǒu
鳌
,
bà
手
sī
把
lún
丝
gòng
纶
shuí
共
lǐ
谁
理
。