过龙井辩才退居

宋代 张扩
南山北山天接连,西湖环山水涵天。佛宫鳞鳞割人境,胜日杖履相周旋。 久闻龙井未得到,神龙卧靳俗语喧。脱身干戈偶不死,步屧十里沙石坚。 眼明见此屋突兀,修廊广殿钟鼓传。笋芽供羹坐取饱,茶乳沃舌听谈禅。 塔中老人呼不起,至今墙壁尚炽然。诸孙其谁嗣衣钵,但见持律俱精专。 吾身误落世缨网,白发未解忧患缠。问龙乞地一席许,作庵共结香火缘。
nán shān běi shān tiān jiē lián   西 huán shān shuǐ hán tiān gōng lín lín rén jìng shèng   zhàng xiāng zhōu xuán    
jiǔ wén lóng jǐng wèi dào   shén lóng jìn xuān tuō shēn gān ǒu   xiè shí shā shí jiān    
yǎn míng jiàn   xiū láng guǎng 广 diàn 殿 zhōng chuán sǔn gōng gēng zuò bǎo chá   shé tīng tán chán    
zhōng lǎo rén   zhì jīn qiáng shàng chì rán zhū sūn shuí dàn   jiàn chí jīng zhuān    
shēn luò shì yīng wǎng   bái wèi jiě yōu huàn chán wèn lóng zuò   ān gòng jié xiāng huǒ yuán