过林黄中食柑子有感学宛陵先生体

宋代 陆游
博士得黄柑,甚爱不忍擘,持献太夫人,远附海上舶。 故山饶氛雾,可使酒杯窄,岂无荔枝好,餍饫恐不摘。 相去三千里,无异娱旁侧,乃知母子意,更远未尝隔。 我昨往见君,从容弄书册,药分腊剂香,茶泛春芽白。 主意顾未厌,筐筥自搜索,敢谓甘旨余,亦及此下客。 霜包才三四,气可压千百;重是慈孝物,不敢吐其核。 甘寒虽遶齿,悲感已横臆;半生无欢娱,初不为湮厄。
shì huáng gān   shén ài rěn bāi   chí xiàn tài rén   yuǎn hǎi shàng  
shān ráo fēn   shǐ 使 jiǔ bēi zhǎi   zhī hǎo   yàn kǒng zhāi  
xiāng sān qiān   páng   nǎi zhī   gèng yuǎn wèi cháng  
zuó wǎng jiàn jūn   cóng róng nòng shū   yào fēn xiāng   chá fàn chūn bái  
zhǔ yi wèi yàn   kuāng sōu suǒ   gǎn wèi gān zhǐ   xià  
shuāng bāo cái sān   qiān bǎi   zhòng shì xiào   gǎn  
gān hán suī rào chǐ 齿   bēi gǎn héng   bàn shēng huān   chū wéi yān è