过凌霄洞天谒张先生祠

唐代 于鹄
戢戢乱峰里,一峰独凌天。下看如尖高,上有十里泉。 志人爱幽深,一住五十年。悬牍到其上,乘牛耕药田。 衣食不下求,乃是云中仙。山僧独知处,相引冲碧烟。 断崖昼昏黑,槎臬横只椽。面壁攀石棱,养力方敢前。 累歇日已没,始到茅堂边。见客不问谁,礼质无周旋。 醉卧枕欹树,寒坐展青毡。折松扫藜床,秋果颜色鲜。 炼蜜敲石炭,洗澡乘瀑泉。白犬舐客衣,惊走闻腥膻。 乃知轩冕徒,宁比云壑眠。
luàn fēng   fēng líng tiān xià kàn jiān gāo   shàng yǒu shí quán
zhì rén ài yōu shēn   zhù shí nián xuán dào shàng   chéng niú gēng yào tián
shí xià qiú   nǎi shì yún zhōng xiān shān sēng zhī chù   xiāng yǐn chōng yān
duàn zhòu hūn hēi   chá niè héng zhǐ chuán miàn pān shí léng   yǎng fāng gǎn qián
lèi xiē méi   shǐ dào máo táng biān jiàn wèn shuí   zhì zhōu xuán
zuì zhěn shù   hán zuò zhǎn qīng zhān zhé sōng sǎo chuáng   qiū guǒ yán xiān
liàn qiāo shí tàn   zǎo chéng quán bái quǎn shì   jīng zǒu wén xīng shān
nǎi zhī xuān miǎn   níng yún mián