过岭

清代 纪昀
大雪幕荒榛,冻云压高树。冲寒上高岭,冈峦莽回互。 苍然暝色合,四望疑无路。迂曲得人踪,一线微通步。 仰睇郁嶒崚,俯窥杳烟雾。隔涧见行人,蠕蠕似蚁附。 高者木杪悬,卑者草际露。前者偻而援,后者耸而赴。 石磴滑屡颠,林风吹欲仆。徒侣递相呼,十步九回顾。 慄然悸心魂,失足愁一误。侧闻定鼎初,狂童此负固。 桓桓李文襄,转战实兹处。仰攻彼尚克,徐行今乃怖。 人生才地悬,宁止恒沙数。丈夫志四方,感激酬知遇。 仗钺良未能,叱驭吾其庶。黾勉趣役夫,去去无多虑。
xuě huāng zhēn   dòng yún gāo shù chōng hán shàng gāo lǐng gāng   luán mǎng huí    
cāng rán míng   wàng rén zōng   xiàn wēi 线 tōng    
yǎng céng líng   kuī yǎo yān jiàn jiàn xíng rén   shì    
gāo zhě miǎo xuán   bēi zhě cǎo qián zhě lóu ér yuán hòu   zhě sǒng ér    
shí dèng huá diān   lín fēng chuī xiāng shí   jiǔ huí    
rán xīn hún   shī chóu wén dìng dǐng chū kuáng   tóng    
huán huán wén xiāng   zhuǎn zhàn shí chù yǎng gōng shàng   xíng jīn nǎi    
rén shēng cái xuán   níng zhǐ héng shā shù zhàng zhì fāng gǎn   chóu zhī    
zhàng yuè liáng wèi néng   chì shù mǐn miǎn   duō