过蓝关谒韩文公庙

清代 成鹫
我昔读书至原道,眼中有儒无佛老。孔门儿孙争吐气,烈日当空长杲杲。 后来更读潮州韩庙碑,始知眉山老子不吾欺。道济溺,文起衰,古人可作非公谁。 当年天子崇佛氏,骑马鸡栖上封事。批龙鳞,履虎尾,等荣辱,齐生死。 自断投荒不复还,一路行吟八千里。至人履险如履夷,眼前直道平如砥。 何有于,秦岭云,蓝关云,凄凉独洒穷途泪。呜呼噫唏,我知之矣。 孤臣去国兮誓忘家,天路险难兮不可至。望帝乡兮云中,范驰驱兮荒裔。 灵均九辨有同情,平子四愁应不二。今来古庙枕寒崖,松树森阴不知岁。 秋风入松作山雨,前路行人去如水。我问行路人,谁是公知己。 当年祇有鳄潭鱼,不畏天王畏刺史。路人问我谁,旧是尼山门弟子。 方袍高笠胡来哉,稽颡再拜汗先泚。我公聪明见肝胆,天人默默应相契。 过门正好留衣别,登堂不用作胡礼。
shū zhì yuán dào   yǎn zhōng yǒu lǎo kǒng mén ér sūn zhēng liè   dāng kōng zhǎng gǎo gǎo    
hòu lái gèng cháo zhōu hán miào bēi   shǐ zhī méi shān lǎo zi dào wén   shuāi   rén zuò fēi gōng shuí    
dāng nián tiān chóng shì   shàng fēng shì lóng lín   wěi děng   róng   shēng    
duàn tóu huāng huán   xíng yín qiān zhì rén xiǎn yǎn   qián zhí dào píng    
yǒu   qín lǐng yún   lán guān yún   liáng qióng lèi   zhī zhī    
chén guó shì wàng jiā   tiān xiǎn nán zhì wàng xiāng yún zhōng fàn   chí huāng    
líng jūn jiǔ biàn yǒu tóng qíng   píng zi chóu yīng èr jīn lái miào zhěn hán sōng   shù sēn yīn zhī suì    
qiū fēng sōng zuò shān   qián xíng rén shuǐ wèn xíng rén shuí   shì gōng zhī    
dāng nián yǒu è tán   wèi tiān wáng wèi shǐ rén wèn shuí jiù   shì shān mén    
fāng páo gāo lái zāi   sǎng zài bài hàn xiān gōng cōng ming jiàn gān dǎn tiān   rén yīng xiāng    
guò mén zhèng hǎo liú bié   dēng táng yòng zuò