过孔北海墓二十韵

唐代 温庭筠
抚事如神遇,临风独涕零。墓平春草绿,碑折古苔青。 珪玉埋英气,山河孕炳灵。发言惊辨囿,撝翰动文星。 蕴策期干世,持权欲反经。激扬思壮志,流落叹颓龄。 恶木人皆息,贪泉我独醒。轮辕无匠石,刀几有庖丁。 碌碌迷藏器,规规守挈瓶。愤容凌鼎镬,公议动朝廷。 故国将辞宠,危邦竟缓刑。钝工磨白璧,凡石砺青萍。 揭日昭东夏,抟风滞北溟。后尘遵轨辙,前席咏仪型。 木秀当忧悴,弦伤不底宁。矜夸遭斥鷃,光彩困飞萤。 白羽留谈柄,清风袭德馨。鸾凰婴雪刃,狼虎犯云屏。 兰蕙荒遗址,榛芜蔽旧坰.镮辕近沂水,何事恋明庭。
shì shén   lín fēng líng píng chūn cǎo 绿   bēi zhé tái qīng
guī mái yīng   shān yùn bǐng líng yán jīng biàn yòu   huī hàn dòng wén xīng
yùn gàn shì   chí quán fǎn jīng yáng zhuàng zhì   liú luò tàn tuí líng
è rén jiē   tān quán xǐng lún yuán jiàng shí   dāo yǒu páo dīng
cáng   guī guī shǒu qiè píng fèn róng líng dǐng huò   gōng dòng cháo tíng
guó jiāng chǒng   wēi bāng jìng huǎn xíng dùn gōng bái   fán shí qīng píng
jiē zhāo dōng xià   tuán fēng zhì běi míng hòu chén zūn guǐ zhé   qián yǒng xíng
xiù dāng yōu cuì   xián shāng níng jīn kuā zāo chì yàn   guāng cǎi kùn fēi yíng
bái liú tán bǐng   qīng fēng xīn luán huáng yīng xuě rèn   láng fàn yún píng
lán huì huāng zhǐ   zhēn jiù jiōng   . huán yuán jìn shuǐ   shì liàn míng tíng