国进士云浦斋中检得骑都尉白鹤亭旧诗数纸笔意迥异时蹊即同过访二首 其二
宦途经蹭蹬,一笑拂尘襟。霜重鸿飞远,山空豹隐深。
青灯终古业,白首访君心。不弃他山石,乾坤是赏音。
huàn
宦
tú
途
jīng
经
cèng
蹭
dèng
蹬
,
yī
一
xiào
笑
fú
拂
chén
尘
jīn
襟
shuāng
。
zhòng
霜
hóng
重
fēi
鸿
yuǎn
飞
shān
远
,
kōng
山
bào
空
yǐn
豹
shēn
隐
深
。
qīng
青
dēng
灯
zhōng
终
gǔ
古
yè
业
,
bái
白
shǒu
首
fǎng
访
jūn
君
xīn
心
bù
。
qì
不
tā
弃
shān
他
shí
山
qián
石
,
kūn
乾
shì
坤
shǎng
是
yīn
赏
音
。