过金陵
鸡鸣山外大江流,迢递孤城暮霭浮。六代遗宫余乱草,千年王气委荒丘。
青溪花落春将老,翠柳莺啼麦欲秋。往事不须频怅望,铜驼自古恨难收。
jī
鸡
míng
鸣
shān
山
wài
外
dà
大
jiāng
江
liú
流
,
tiáo
迢
dì
递
gū
孤
chéng
城
mù
暮
ǎi
霭
fú
浮
liù
。
dài
六
yí
代
gōng
遗
yú
宫
luàn
余
cǎo
乱
qiān
草
,
nián
千
wáng
年
qì
王
wěi
气
huāng
委
qiū
荒
丘
。
qīng
青
xī
溪
huā
花
luò
落
chūn
春
jiāng
将
lǎo
老
,
cuì
翠
liǔ
柳
yīng
莺
tí
啼
mài
麦
yù
欲
qiū
秋
wǎng
。
shì
往
bù
事
xū
不
pín
须
chàng
频
wàng
怅
tóng
望
,
tuó
铜
zì
驼
gǔ
自
hèn
古
nán
恨
shōu
难
收
。