过荆门

唐代 李深
荆江水阔烟波转,荆门路绕山葱蒨.帆势侵云灭又明, 山程背日昏还见。青青麦陇啼飞鸦,寂寞野径棠梨花。 行行驱马万里远,渐入烟岚危栈赊。林中有鸟飞出谷, 月上千岩一声哭。肠断思归不可闻,人言恨魄来巴蜀。 我听此鸟祝我魂,魂死莫学声衔冤。纵为羽族莫栖息, 直上青云呼帝阍。此时山月如衔镜,岩树参差互辉映。 皎洁深看入涧泉,分明细见樵人径。阴森鬼庙当邮亭, 鸡豚日宰闻膻腥。愚夫祸福自迷惑,魍魉凭何通百灵。 月低山晓问行客,已酹椒浆拜荒陌。惆怅忠贞徒自持, 谁祭山头望夫石。
jīng jiāng shuǐ kuò yān zhuǎn   jīng mén rào shān cōng qiàn   . fān shì qīn yún miè yòu míng  
shān chéng bèi hūn hái jiàn qīng qīng mài lǒng fēi   jìng táng huā
xíng xíng wàn yuǎn   jiàn yān lán wēi zhàn shē lín zhōng yǒu niǎo fēi chū  
yuè shàng qiān yán shēng cháng duàn guī wén   rén yán hèn lái shǔ
tīng niǎo zhù hún   hún xué shēng xián yuān zòng wèi  
zhí shàng qīng yún hūn shí shān yuè xián jìng   yán shù cēn huī yìng
jiǎo jié shēn kàn jiàn quán   fēn míng jiàn qiáo rén jìng yīn sēn guǐ miào dāng yóu tíng  
tún zǎi wén shān xīng huò huo   wǎng liǎng píng tōng bǎi líng
yuè shān xiǎo wèn xíng   lèi jiāo jiāng bài huāng chóu chàng zhōng zhēn chí  
shuí shān tóu wàng shí