过金堤刘景文

宋代 晁补之
云间高堞如云白,草下深濠如草碧。 逶迤陇断出平堤,前见黄河如带直。 官居乃在城西原,荒台古木乌鸟翻。 美人芳气如秋菊,坐令晔晔弃中园。 不忧泑泽豪不杀,夜识汉中龟鳖在。 借须走马候水曹,后时此会何由再。 霸陵往来初避名,执贾不回人更惊。 无心踯躅路寝养,服车安用仍一鸣。 未若捧罂何不可,二豪螟蛉与蜾臝。 况闻举案良亦贤,那爱五花论酒钱。 不然憭憟坐岁晚,风入衰柳催寒蝉。 我论李君其趣独,自喻愚公徙王屋。 是中聊可外形骸,官闲方辔相与来。
yún jiān gāo dié yún bái   cǎo xià shēn háo cǎo
wēi lǒng duàn chū píng   qián jiàn huáng dài zhí
guān nǎi zài chéng 西 yuán   huāng tái niǎo fān
měi rén fāng qiū   zuò lìng zhōng yuán
yōu yōu háo shā   shí hàn zhōng guī biē zài
jiè zǒu hòu shuǐ cáo   hòu shí huì yóu zài
líng wǎng lái chū míng   zhí jiǎ huí rén gèng jīng
xīn zhí zhuó qǐn yǎng   chē ān yòng réng míng
wèi ruò pěng yīng   èr háo míng líng guǒ luǒ
kuàng wén àn liáng xián   ài huā lùn jiǔ qián
rán liǎo zuò suì wǎn   fēng shuāi liǔ cuī hán chán
lùn jūn   gōng wáng
shì zhōng liáo wài xíng hái   guān xián fāng pèi xiāng lái