过介甫

宋代 曾巩
日暮驱马去,停镳叩君门。 颇谙肺腑尽,不闻可否言。 淡尔非外乐,恬然忘世喧。 况值秋节应,清风荡歊烦。 徘徊望星汉,更复坐前轩。
  tíng biāo kòu jūn mén  
ān fèi jǐn   wén fǒu yán  
dàn ěr fēi wài   tián rán wàng shì xuān  
kuàng zhí qiū jié yīng   qīng fēng dàng xiāo fán  
pái huái wàng xīng hàn   gèng zuò qián xuān