过胶鬲山往还即事

明代 顾杲
寒风萧索动虚无,千尺乔松夹道呼。绕寺竹林藏梵语,孤村梅树下飞乌。 归途人慑斜阳后,绝岭云翻古庙隅。却笑肩舆行不得,越山还用蹇童扶。
hán fēng xiāo suǒ dòng   qiān chǐ qiáo sōng jiā dào rào zhú lín cáng fàn   cūn méi shù xià fēi
guī rén shè xié yáng hòu   jué lǐng yún fān miào què xiào jiān xíng   yuè shān hái yòng jiǎn tóng