过涧歇·归去

宋代 晁补之
归去。奈故人、尚作青眼相期,未许明时归去。放怀处。买得东皋数亩,静爱园林趣。任过客、剥啄相呼昼扃户。堪笑儿童事业,华颠向谁语。草塘人悄,圆荷过微雨。都付邯郸,一枕清风,好梦初觉,砌下槐影方停午。
guī nài rén shàng zuò qīng yǎn xiāng   wèi míng shí guī fàng huái 怀 chù mǎi dōng gāo shù   jìng ài yuán lín rèn guò zhuó xiāng zhòu jiōng kān xiào ér tóng shì   huá diān xiàng shuí cǎo táng rén qiāo   yuán guò wēi dōu hán dān   zhěn qīng fēng   hǎo mèng chū jué   xià huái yǐng fāng tíng