过贾六

唐代 苏晋
主人病且闲,客来情弥适。一酌复一笑,不知日将夕。 昨来属欢游,于今尽成昔。努力持所趣,空名定何益。
zhǔ rén bìng qiě xián   lái qíng shì zhuó xiào   zhī jiāng
zuó lái shǔ huān yóu   jīn jǐn chéng chí suǒ   kōng míng dìng