过家

宋代 黄庭坚
络纬声转急,田车寒不运。 儿时手种柳,上与云雨近。 舍傍旧佣保,少换老欲尽。 宰木郁苍苍,田园变畦畛。 招延屈父党,劳问走婚亲。 归来翻作客,顾影良自哂。 一生萍托水,万事雪侵鬓。 夜阑风陨霜,乾叶落成阵。 灯花何故喜,大是报书信。 亲年当喜惧,儿齿欲毁龀。 系船三百里,去梦无一寸。
luò wěi shēng zhuǎn   tián chē hán yùn
ér shí shǒu zhǒng liǔ   shàng yún jìn
shě bàng jiù yōng bǎo   shǎo huàn lǎo jǐn
zǎi cāng cāng   tián yuán biàn zhěn
zhāo yán dǎng   láo wèn zǒu hūn qīn
guī lái fān zuò   yǐng liáng shěn
shēng píng tuō shuǐ   wàn shì xuě qīn bìn
lán fēng yǔn shuāng   qián luò chéng zhèn
dēng huā   shì bào shū xìn
qīn nián dāng   ér chǐ 齿 huǐ chèn
chuán sān bǎi   mèng cùn