过胡骆坑二首

宋代 杨万里
已被山寒病老身,车徒溪涉更艰勤。 雾皆成点元非雨,日出多时未脱云。 猿乌一声人不见,松杉四塞径无痕。 十分晴暖侬何福,肯借曦光三五分。
bèi shān hán bìng lǎo shēn   chē shè gèng jiān qín  
jiē chéng diǎn yuán fēi   chū duō shí wèi tuō yún  
yuán shēng rén jiàn   sōng shān sài jìng hén  
shí fēn qíng nuǎn nóng   kěn jiè guāng sān fēn