过华阴

唐代 王昌龄
云起太华山,云山互明灭。东峰始含景,了了见松雪。 羁人感幽栖,窅映转奇绝。欣然忘所疲,永望吟不辍。 信宿百馀里,出关玩新月。何意昨来心,遇物遂迁别。 人生屡如此,何以肆愉悦。
yún tài huà shān   yún shān míng miè dōng fēng shǐ hán jǐng   liǎo liǎo jiàn sōng xuě
rén gǎn yōu   yǎo yìng zhuǎn jué xīn rán wàng suǒ   yǒng wàng yín chuò
xìn 宿 bǎi   chū guān wán xīn yuè zuó lái xīn   suì qiān bié
rén shēng   yuè