过华山

宋代 潘阆
高爱三峰插太虚,掉头吟望倒骑驴。 旁人大笑从他笑,终擬移家向此居。
gāo ài sān fēng chā tài   diào tóu yín wàng dào  
páng rén xiào cóng xiào   zhōng jiā xiàng