过横山顾山人草堂

唐代 刘长卿
只见山相掩,谁言路尚通。人来千嶂外,犬吠百花中。 细草香飘雨,垂杨闲卧风。却寻樵径去,惆怅绿溪东。
zhī jiàn shān xiāng yǎn   shuí yán shàng tōng rén lái qiān zhàng wài   quǎn fèi bǎi huā zhōng
cǎo xiāng piāo   chuí yáng xián fēng què xún qiáo jìng   chóu chàng 绿 dōng