过河滨,和文学张志尹

唐代 萧颖士
隆古日以远,举世丧其淳。慷慨怀黄虞,化理何由臻。 步出城西门,裴回见河滨。当其侧陋时,河水清且潾。 沧桑一以变,莽然翳荆榛。至化无苦窳,宇宙将陶甄。 太息感悲泉,人往迹未湮。瑟瑟寒原暮,冷风吹衣巾。 顾我譾劣质,希圣杳无因。且尽登临意,斗酒欢相亲。
lóng yuǎn   shì sàng chún kāng kǎi huái 怀 huáng   huà yóu zhēn
chū chéng 西 mén   péi huí jiàn bīn dāng lòu shí   shuǐ qīng qiě lín
cāng sāng biàn   mǎng rán jīng zhēn zhì huà   zhòu jiāng táo zhēn
tài gǎn bēi quán   rén wǎng wèi yān hán yuán   lěng fēng chuī jīn
jiǎn liè zhì   shèng yǎo yīn qiě jǐn dēng lín   dǒu jiǔ huān xiāng qīn