过浩山

宋代 黎廷瑞
高树停归云,峭壁下落照。北风一万里,绝顶吹野烧。 行行念高堂,履险心欲掉。茅茨者谁家,喧语杂老少。 开门止我宿,四壁乱蓬藋。自言兵火馀,零落仅馀噍。 世故莽难诘,浊酒寄一笑。月黑云冥冥,屋头闻虎啸。
gāo shù tíng guī yún   qiào xià luò zhào běi fēng wàn   jué dǐng chuī shāo
xíng xíng niàn gāo táng   xiǎn xīn diào máo zhě shuí jiā   xuān lǎo shào
kāi mén zhǐ 宿   luàn péng yán bīng huǒ   líng luò jǐn jiào
shì mǎng nán jié   zhuó jiǔ xiào yuè hēi yún míng míng   tóu wén xiào