过汉故城

唐代 王绩
大汉昔未定,强秦犹擅场。中原逐鹿罢,高祖郁龙骧。 经始谋帝坐,兹焉壮未央。规模穷栋宇,表里浚城隍。 群后崇长乐,中朝增建章。钩陈被兰锜,乐府奏芝房。 翡翠明珠帐,鸳鸯白玉堂。清晨宝鼎食,闲夜郁金香。 天马来东道,佳人倾北方。何其赫隆盛,自谓保灵长。 历数有时尽,哀平嗟不昌。冰坚成巨猾,火德遂颓纲。 奥位匪虚校,贪天竟速亡。魂神吁社稷,豺虎斗岩廊。 金狄移灞岸,铜盘向洛阳。君王无处所,年代几荒凉。 宫阙谁家域,蓁芜罥我裳。井田唯有草,海水变为桑。 在昔高门内,于今岐路傍。馀基不可识,古墓列成行。 狐兔惊魍魉,鸱鸮吓獝狂。空城寒日晚,平野暮云黄。 烈烈焚青棘,萧萧吹白杨。千秋并万岁,空使咏歌伤。
hàn wèi dìng   qiáng qín yóu shàn chǎng zhōng yuán zhú 鹿   gāo lóng xiāng
jīng shǐ móu zuò   yān zhuàng wèi yāng guī qióng dòng   biǎo jùn chéng huáng
qún hòu chóng cháng   zhōng cháo zēng jiàn zhāng gōu chén bèi lán   yuè zòu zhī fáng
fěi cuì míng zhū zhàng   yuān yāng bái táng qīng chén bǎo dǐng shí   xián jīn xiāng
tiān lái dōng dào   jiā rén qīng běi fāng lóng shèng   wèi bǎo líng cháng
shǔ yǒu shí jǐn   āi píng jiē chāng bīng jiān chéng huá   huǒ suì tuí gāng
ào wèi fěi xiào   tān tiān jìng wáng hún shén shè   chái dòu yán láng
jīn àn   tóng pán xiàng luò yáng jūn wáng chǔ suǒ   nián dài huāng liáng
gōng què shuí jiā   zhēn juàn shang jǐng tián wéi yǒu cǎo   hǎi shuǐ biàn wéi sāng
zài gāo mén nèi   jīn bàng shí   liè chéng háng
jīng wǎng liǎng   chī xiāo xià kuáng kōng chéng hán wǎn   píng yún huáng
liè liè fén qīng   xiāo xiāo chuī bái yáng qiān qiū bìng wàn suì   kōng shǐ 使 yǒng shāng