过邯郸

宋代 曹勋
恭持天子节,再经邯郸城。 断垣四颓缺,草树皆欹倾。 慨念全赵时,英雄疲战争。 殆及五季末,瓜分无定盟。 慨念蔺君高,璧亦安所盛。 翩翩魏公子,有德胜所称。 殆今已千年,废台漫峥嵘。 赵民尚自若,歌舞娱春荣。 金石丝簧奏,仿佛余新声。 兴废乃尔尔,人事徒营营。 望城只叹息,尽付西山青。
gōng chí tiān jié   zài jīng hán dān chéng
duàn yuán tuí quē   cǎo shù jiē qīng
kǎi niàn quán zhào shí   yīng xióng zhàn zhēng
dài   guā fēn dìng méng
kǎi niàn lìn jūn gāo   ān suǒ shèng
piān piān wèi gōng   yǒu shèng suǒ chēng
dài jīn qiān nián   fèi tái màn zhēng róng
zhào mín shàng ruò   chūn róng
jīn shí huáng zòu   fǎng 仿 xīn shēng
xīng fèi nǎi ěr ěr   rén shì yíng yíng
wàng chéng zhǐ tàn   jǐn 西 shān qīng