过关山用同行韵

宋代 饶节
风来幡动作真观,耳倒声边亦妄闻。自笑敝貂苏季子,苦求知画宋元君。 关山行李今三反,灯火工夫费几分。安得一廛留我老,抱琴矫首送浮云。
fēng lái fān dòng zuò zhēn guān   ěr dào shēng biān wàng wén xiào diāo   qiú zhī huà sòng yuán jūn
guān shān xíng jīn sān fǎn   dēng huǒ gōng fèi fēn ān chán liú lǎo   bào qín jiǎo shǒu sòng yún