过感化

唐代 王维
暮持筇竹杖,相待虎溪头。催客闻山响,归房逐水流。 野花丛发好,谷鸟一声幽。夜坐空林寂,松风直似秋。
chí qióng zhú zhàng   xiāng dài tóu cuī wén shān xiǎng guī   fáng zhú shuǐ liú    
huā cóng hǎo   niǎo shēng yōu zuò kōng lín sōng   fēng zhí qiū