过分水岭

唐代 许棠
陇山高共鸟行齐,瞰险盘空甚蹑梯。云势崩腾时向背, 水声呜咽若东西。风兼雨气吹人面,石带冰棱碍马蹄。 此去秦川无别路,隔崖穷谷却难迷。
lǒng shān gāo gòng niǎo xíng   kàn xiǎn pán kōng shén niè yún shì bēng téng shí xiàng bèi  
shuǐ shēng ruò dōng 西 fēng jiān chuī rén miàn   shí dài bīng léng ài
qín chuān bié   qióng què nán