过方孚若寺丞故庐

宋代 高翥
诗境园林万柳閒,四围秋草带愁颜。 楼台寂寞鼠成穴,岩石崔嵬蚊负山。 三径昔嫌前辈窄,一区今欠此翁閒。 客来莫怪匆匆去,万感催人鬓易斑。
shī jìng yuán lín wàn liǔ xián   wéi qiū cǎo dài chóu yán  
lóu tái shǔ chéng xué   yán shí cuī wéi wén shān  
sān jìng xián qián bèi zhǎi   jīn qiàn wēng xián  
lái guài cōng cōng   wàn gǎn cuī rén bìn bān