过洞庭

宋代 张栻
城头鸡一号,浩荡风脚回。 篙师起相呼,牵帆上高桅。 我亦推枕听,波浪声轰豗。 窗间试一觇,万顷银山开。 附火且安坐,念此亦快哉。 良久天平明,已见金沙堆。 泊舟古庙底,喜色动舆台。 我行正长夏,及此岁律摧。 通籍恨亡补,敢赋归去来。 所至有何忙,妙处姑徘徊。 险阻元自平,鸥鸟亦不猜。 万事有定理,渠谩费安排。 明朝上湘水,雪意正栽培。 行矣一杯酒,好在故园梅。
chéng tóu hào   hào dàng fēng jiǎo huí  
gāo shī xiāng   qiān fān shàng gāo wéi  
tuī zhěn tīng   làng shēng hōng huī  
chuāng jiān shì chān   wàn qǐng yín shān kāi  
huǒ qiě ān zuò   niàn kuài zāi  
liáng jiǔ tiān píng míng   jiàn jīn shā duī  
zhōu miào   dòng tái  
xíng zhèng cháng xià   suì cuī  
tōng hèn wáng   gǎn guī lái  
suǒ zhì yǒu máng   miào chù pái huái  
xiǎn yuán píng   ōu niǎo cāi  
wàn shì yǒu dìng   mán fèi ān pái  
míng cháo shàng xiāng shuǐ   xuě zhèng zāi péi  
xíng bēi jiǔ   hǎo zài yuán méi