过东昌有感

明代 刘基
夜发高唐湾,旦及东昌郭。 乔树拂疏星,霜飞月将落。 仰观天宇清,平见原野廓。 白杨号悲风,蔓草杳漠漠。 但见荆棘丛,白骨翳寒箨。 圣道悬日月,斯人非虺蝁。 教养既迷方,欲炽性乃凿。 展季骨已朽,清风散藜藿。 弦歌灭遗音,茧丝尽笼络。 鸱啸魍魉凭,螽鸣草虫跃。 遂令一变姿,化为跖与蹻。 况闻太行东,水旱荐为虐。 饥氓与暴客,表里相倚着。 赈恤付群吏,所务惟刻削。 征讨乏良谋,乃反恣剽掠。 坐令参苓剂,翻成毒肠药。 今年秋租登,行止稍有托。 余波尚披頠,未敢开一噱。 但恐习俗成,何由返初昨。 藩宣有重寄,胡不慎远略。 往者谅难追,来者犹可作。 歌诗附里谣,大猷希圣莫。
fèi gāo táng wān   dàn dōng chāng guō
qiáo shù shū xīng   shuāng fēi yuè jiāng luò
yǎng guān tiān qīng   píng jiàn yuán kuò
bái yáng hào bēi fēng   màn cǎo yǎo
dàn jiàn jīng cóng   bái hán tuò
shèng dào xuán yuè   rén fēi huī è
jiào yǎng fāng   chì xìng nǎi záo
zhǎn xiǔ   qīng fēng sàn huò
xián miè yīn   jiǎn jǐn lǒng luò
chī xiào wǎng liǎng píng   zhōng míng cǎo chóng yuè
suì lìng biàn 姿   huà wèi zhí juē
kuàng wén tài xíng dōng   shuǐ hàn jiàn wèi nüè
máng bào   biǎo xiāng zhe
zhèn qún   suǒ wéi xuē
zhēng tǎo liáng móu   nǎi fǎn piāo lüè
zuò lìng cān líng   fān chéng cháng yào
jīn nián qiū dēng   xíng zhǐ shāo yǒu tuō
shàng wěi   wèi gǎn kāi jué
dàn kǒng chéng   yóu fǎn chū zuó
fān xuān yǒu zhòng   shèn yuǎn lüè
wǎng zhě liàng nán zhuī   lái zhě yóu zuò
shī yáo   yóu shèng