过道源书院谒濂溪祠

宋代 王称
百家骋异说,圣道汨其真。运极理必反,光岳生斯人。 手探阖辟枢,示我动静根。绝绪既有授,再见宣人文。 二贤韡华萼,中州仪凤麟。遂开濂洛流,远接洙泗津。 大哉作圣功,叠叠光后尘。我昔披图书,玩读忘苦辛。 微言冀可会,弱质惭弗振。况经讲道邦,仰止希先民。 其如睹光霁,众草閒庭春。晨兴策我马,迟暮膏吾轮。 逸轨尚可驾,敢云替斯勤。
bǎi jiā chěng shuō   shèng dào zhēn yùn fǎn   guāng yuè shēng rén
shǒu tàn shū   shì dòng jìng gēn jué yǒu shòu   zài jiàn xuān rén wén
èr xián wěi huá è   zhōng zhōu fèng lín suì kāi lián luò liú   yuǎn jiē zhū jīn
zāi zuò shèng gōng   dié dié guāng hòu chén shū   wán wàng xīn
wēi yán huì   ruò zhì cán zhèn kuàng jīng jiǎng dào bāng   yǎng zhǐ xiān mín
guāng   zhòng cǎo xián tíng chūn chén xīng   chí gāo lún
guǐ shàng jià   gǎn yún qín