郭处士击瓯歌

唐代 温庭筠
佶栗金虬石潭古,勺陂潋滟幽修语。湘君宝马上神云, 碎佩丛铃满烟雨。吾闻三十六宫花离离,软风吹春星斗稀。 玉晨冷磬破昏梦,天露未干香著衣。兰钗委坠垂云发, 小响丁当逐回雪。晴碧烟滋重叠山,罗屏半掩桃花月。 太平天子驻云车,龙炉勃郁双蟠拏。宫中近臣抱扇立, 侍女低鬟落翠花。乱珠触续正跳荡,倾头不觉金乌斜。 我亦为君长叹息,缄情远寄愁无色。莫沾香梦绿杨丝。 千里春风正无力。
jīn qiú shí tán   sháo bēi liàn yàn yōu xiū xiāng jūn bǎo shàng shén yún  
suì pèi cóng líng mǎn yān wén sān shí liù gōng huā   ruǎn fēng chuī chūn xīng dǒu
chén lěng qìng hūn mèng   tiān wèi gàn xiāng zhù lán chāi wěi zhuì chuí yún  
xiǎo xiǎng dīng dāng zhú huí xuě qíng yān chóng dié shān   luó píng bàn yǎn táo huā yuè
tài píng tiān zhù yún chē   lóng shuāng pán gōng zhōng jìn chén bào shàn  
shì huán luò cuì huā luàn zhū chù zhèng tiào dàng   qīng tóu jué jīn xié
wèi jūn cháng tàn   jiān qíng yuǎn chóu zhān xiāng mèng 绿 yáng
qiān chūn fēng zhèng