过垂云亭

宋代 李新
西风吹秋落山谷,霜红换尽烟边绿。 垂云门冷一事无,只有庭松与篱菊。 白日兰堂一局棋,百年闲事无游丝。 山僧更劝黄粱饭,真似邯郸枕上时。
西 fēng chuī qiū luò shān   shuāng hóng huàn jǐn yān biān 绿
chuí yún mén lěng shì   zhǐ yǒu tíng sōng
bái lán táng   bǎi nián xián shì yóu
shān sēng gèng quàn huáng liáng fàn   zhēn hán dān zhěn shàng shí