过稠上人院

唐代 姚合
清羸一饭师,闲院亦披衣。应诏常翻译,修心出是非。 雪中疏磬度,林际晚风归。蔬食常来此,人间护净稀。
qīng léi fàn shī   xián yuàn yìng zhào cháng fān   xiū xīn chū shì fēi
xuě zhōng shū qìng   lín wǎn fēng guī shū shí cháng lái   rén jiān jìng