过城南寺
出城春渐近,到寺日犹高。野望增楼閤,沙行散竹桃。
吏情双白鸟,世故一青袍。苦被微名系,乾坤无地逃。
chū
出
chéng
城
chūn
春
jiàn
渐
jìn
近
,
dào
到
sì
寺
rì
日
yóu
犹
gāo
高
yě
。
wàng
野
zēng
望
lóu
增
gé
楼
shā
閤
,
xíng
沙
sàn
行
zhú
散
táo
竹
桃
。
lì
吏
qíng
情
shuāng
双
bái
白
niǎo
鸟
,
shì
世
gù
故
yī
一
qīng
青
páo
袍
kǔ
。
bèi
苦
wēi
被
míng
微
xì
名
qián
系
,
kūn
乾
wú
坤
dì
无
táo
地
逃
。