过茶坞子舍新茔

宋代 卫宗武
自阅管郭书,风水好成癖。维舟走霅峤,川谷几遍历。 晚年乃得此,于焉拟藏骨。身谋适不偶,命子为冢宅。 痴儿好侈大,治庵如考室。豁然天地宽,有若混沌辟。 层峦犹连城,一一互拱揖。案后三奇峰,参倚而特立。 端然顾其穴,宛类凤展翼。又似老泉翁,二季侍其侧。 启户俨若临,朝夕在几席。回头看新月,对面宾出日。 郁乎气佳哉,秀异钟一窟。神刲与鬼划,天授非人力。 一丘有如此,万金买难觅。羊眠协梦祥,牛卧兆墓域。 地将发秘藏,人已产英特。吾家顾未然,贞符在种德。 为善斯有庆,积衰由作慝。素履或未纯,青囊恶可必。 要须法睿武,粹如圭与璧。戒之而谨之,箴儆毋我忽。 庶或生贤贵,簪绂可世及。不然负此山,山亦有惭色。
yuè guǎn guō shū   fēng shuǐ hǎo chéng wéi zhōu zǒu zhà jiào chuān   biàn    
wǎn nián nǎi   yān cáng shēn móu shì ǒu mìng   zi wèi zhǒng zhái    
chī ér hǎo chǐ   zhì ān kǎo shì huò rán tiān kuān yǒu   ruò hùn dùn    
céng luán yóu lián chéng   gǒng àn hòu sān fēng cān   ér    
duān rán xué   wǎn lèi fèng zhǎn yòu shì lǎo quán wēng èr   shì    
yǎn ruò lín   zhāo zài huí tóu kàn xīn yuè duì   miàn bīn chū    
jiā zāi   xiù zhōng shén kuī guǐ huà tiān   shòu fēi rén    
qiū yǒu   wàn jīn mǎi nán yáng mián xié mèng xiáng niú   zhào    
jiāng cáng   rén chǎn yīng jiā wèi rán zhēn   zài zhòng    
wéi shàn yǒu qìng   shuāi yóu zuò huò wèi chún qīng   náng è    
yào ruì   cuì guī jiè zhī ér jǐn zhī zhēn   jǐng    
shù huò shēng xián guì   zān shì rán shān shān   yǒu cán