过长春宫

元代 张养浩
往年尝梦蓬莱宫,三山鳌背谣虚空。沧溟俯视一衣带,银河鼓浪来天风。 兹游良不异畴昔,半日惝恍迷西东。平生颇似有仙分,足迹未到神先通。 层楼复观此谁构,只疑天巧非人工。绕檐松影黑于海,步惊栖鹤翔云中。 西山亦喜得佳客,巍峨相向如争功。辽金兴废渺何许?今人一笑怜鸡虫。 须臾遍历至方丈,壶酒盘果罗青红。心清已觉破烦暑,左右况复扇两童。 道人见我乐幽胜,故为留恋谈无穷。鼎铛百沸失膏火,风水万里忘萍蓬。 默求诗句为相答,半醉挥出毫端虹。烟云满室动鬼神,不但为彼开盲聋。 笑谈人境两相称,此会讵与寻常同。却愁归去到尘世,又随俗迹堕樊笼。
wǎng nián cháng mèng péng lái gōng   sān shān áo bèi yáo kōng cāng míng shì dài yín   làng lái tiān fēng    
yóu liáng chóu   bàn chǎng huǎng 西 dōng píng shēng shì yǒu xiān fēn   wèi dào shén xiān tōng    
céng lóu guān shuí gòu   zhǐ tiān qiǎo fēi rén gōng rào yán sōng yǐng hēi hǎi   jīng xiáng yún zhōng    
西 shān jiā   wēi é xiāng xiàng zhēng gōng liáo jīn xīng fèi miǎo jīn   rén xiào lián chóng    
biàn zhì fāng zhang   jiǔ pán guǒ luó qīng hóng xīn qīng jué fán shǔ zuǒ   yòu kuàng shàn liǎng tóng    
dào rén jiàn yōu shèng   wèi liú liàn tán qióng dǐng dāng bǎi fèi shī gāo huǒ fēng   shuǐ wàn wàng píng péng    
qiú shī wèi xiāng   bàn zuì huī chū háo duān hóng yān yún mǎn shì dòng guǐ shén   dàn wèi kāi máng lóng    
xiào tán rén jìng liǎng xiāng chèn   huì xún cháng tóng què chóu guī dào chén shì yòu   suí duò fán lóng