过沧浪峡

唐代 刘沧
山叠云重一径幽,苍苔古石濑清流。出岩树色见来静, 落涧泉声长自秋。远入虚明思白帝,寒生浩景想沧洲。 如何地近东西路,马足车轮不暂留。
shān dié yún zhòng jìng yōu   cāng tái shí lài qīng liú chū yán shù jiàn lái jìng  
luò jiàn quán shēng zhǎng qiū yuǎn míng bái   hán shēng hào jǐng xiǎng cāng zhōu
jìn dōng 西   chē lún zàn liú