过般若寺纳凉

宋代 欧阳澈
火云亭午欲烧空,避暑联翩过梵宫。磬韵唤回蝴蝶梦,巾纱立破芰荷风。 竹林道客欲长往,河朔高人兴未穷。谁似汤休能处病,索诗吟笑慰相逢。
huǒ yún tíng shāo kōng   shǔ lián piān guò fàn gōng qìng yùn huàn huí dié mèng jīn   shā fēng    
zhú lín dào cháng wǎng   shuò gāo rén xīng wèi qióng shuí shì tāng xiū néng chù bìng suǒ   shī yín xiào wèi xiāng féng