过陂子迳五十余里,乔木蔽天,遣闷七绝句

宋代 杨万里
林中亭午始微明,枫倒杉倾满路横。 黄叶青苔深一丈,先生却爱此中行。
lín zhōng tíng shǐ wēi míng   fēng dào shān qīng mǎn héng  
huáng qīng tái shēn zhàng   xiān sheng què ài zhōng háng