蓘室诗王立之为宗子求

宋代 饶节
布谷作五更,鹪鹩亦司辰。田师遽束缊,请火起近邻。 耕耘岂辞劳,常虞秋计贫。匽薄垄亩间,努力不自珍。 秋风落高原,罢亚千顷云。公子岂知田,得师自农人。 归来坐虚室,却扫富贵昏。架插河间书,门引霍三宾。 锄耰翰墨场,寒窗澹炉熏。六籍圣人师,百家素王臣。 骫骳离骚经,妙语泣鬼神。灵文陋诅楚,高论追过秦。 泛览四库馀,瓦砾半珠蠙。游心领其要,开卷得其人。 门前风作埃,肥马走搢绅。岂知歌钟地,辛苦事斯文。 懒夫江海士,履声远王门。未暇到此室,归欤老斲轮。
zuò gēng   jiāo liáo chén tián shī shù yùn   qǐng huǒ jìn lín
gēng yún láo   cháng qiū pín yǎn báo lǒng jiān   zhēn
qiū fēng luò gāo yuán   qiān qǐng yún gōng zhī tián   shī nóng rén
guī lái zuò shì   què sǎo guì hūn jià chā jiān shū   mén yǐn huò sān bīn
chú yōu hàn chǎng   hán chuāng dàn xūn liù shèng rén shī   bǎi jiā wáng chén
wěi bèi sāo jīng   miào guǐ shén líng wén lòu chǔ   gāo lùn zhuī guò qín
fàn lǎn   bàn zhū bīn yóu xīn lǐng yào   kāi juàn rén
mén qián fēng zuò āi   féi zǒu jìn shēn zhī zhōng   xīn shì wén
lǎn jiāng hǎi shì   shēng yuǎn wáng mén wèi xiá dào shì   guī lǎo zhuó lún