古梅

宋代 杨冠卿
幽栖地僻经过少,花径不曾缘客扫。 积雪飞霜此夜寒,不知明月为谁好。 公来肯访浣花老,但话宿昔伤怀抱。 忽忆两京梅发时,巡檐索共梅花笑。
yōu jīng guò shǎo   huā jìng céng yuán sǎo  
xuě fēi shuāng hán   zhī míng yuè wèi shuí hǎo  
gōng lái kěn fǎng 访 huàn huā lǎo   dàn huà 宿 shāng huái 怀 bào  
liǎng jīng méi shí   xún yán suǒ gòng méi huā xiào