孤鸾(早春)

宋代 马子严
沙堤香软。正宿雨初收,落梅飘满。可奈东风,暗逐马蹄轻卷。湖波又还涨绿,粉墙阴、日融烟暖。蓦地刺桐枝上,有一声春唤。 任酒帘、飞劝画楼晚。便指数烧灯,时节非远。陌上叫声,好是卖花行院。玉梅对妆雪柳,闹蛾儿、象生娇颤。归去争先戴取,倚宝钗双燕。
shā xiāng ruǎn zhèng 宿 chū shōu   luò méi piāo mǎn nài dōng fēng   àn zhú qīng juǎn yòu hái zhàng 绿   fěn qiáng yīn róng yān nuǎn tóng zhī shàng   yǒu shēng chūn huàn
rèn jiǔ lián fēi quàn huà lóu wǎn biàn 便 zhǐ shù shāo dēng   shí jié fēi yuǎn shàng jiào shēng   hǎo shì mài huā xíng yuàn méi duì zhuāng xuě liǔ   nào é ér xiàng shēng jiāo chàn guī zhēng xiān dài   bǎo chāi shuāng yàn