孤鸾 题钱舜举仙女梅下吹笛图

元代 张翥
江皋空阔。更半霎轻风,些儿微雪。倚树仙姬,翠袖暮寒应怯。闲拈玉龙自品,爱冰姿、与花争洁。一阕霓裳乍了,又落梅初叠。怕曲终人去彩云绝。便梦断瑶台春思愁结。□□□□、□□□□□□。那堪绿毛幺凤,向苔枝、数声啼咽。留得余香满袂,已西山斜月。
jiāng gāo kōng kuò gèng bàn shà qīng fēng   xiē ér wēi xuě shù xiān   cuì xiù hán yīng qiè xián niān lóng pǐn   ài bīng 姿 huā zhēng jié què cháng zhà le   yòu luò méi chū dié zhōng rén cǎi yún jué biàn 便 mèng duàn yáo tái chūn chóu jié 。、。                     kān máo yāo 绿 fèng xiàng   tái zhī shù shēng yān liú xiāng mǎn mèi   西 shān xié yuè